Tống Ngọc
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Một nhân vật lịch sử: Tống Ngọc là một nhà thơ, văn nhân nổi tiếng nước Sở thời Chiến Quốc.
- Biểu tượng văn chương và tài hoa: Tên ông thường được dùng trong văn học cổ điển để chỉ người có tài văn chương, phong độ tao nhã và dung mạo tuấn tú.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Tống Ngọc nổi tiếng với tài làm phú và vẻ ngoài tuấn tú. (Tống Ngọc nổi tiếng với tài làm phú và vẻ ngoài tuấn tú.)
- Văn chương của Tống Ngọc được đánh giá rất cao trong lịch sử. (Văn chương của Tống Ngọc được đánh giá rất cao trong lịch sử.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Tống Ngọc" dùng như một hình ảnh ẩn dụ: Trong văn học, tên ông thường được dùng để ví von, ám chỉ những người tài tử đa tình, văn hay chữ tốt.
- Chàng trai ấy phong lưu, tài hoa, đúng là một Tống Ngọc của thời nay. (Chàng trai ấy phong lưu, tài hoa, đúng là một Tống Ngọc của thời nay.)
Biến thể và từ gần giống
- Tống Ngọc, Trường Khanh: Cụm từ thường đi đôi để chỉ chung lớp văn nhân tài tử phong lưu, tài hoa trong văn học cổ.
- Trong thơ cổ, hình ảnh Tống Ngọc, Trường Khanh thường gắn liền với vẻ đẹp tài hoa. (Trong thơ cổ, hình ảnh Tống Ngọc, Trường Khanh thường gắn liền với vẻ đẹp tài hoa.)
Từ đồng nghĩa
- Văn nhân: Người có học thức, chuyên về văn chương.
- Tài tử: Người có tài năng (thường về nghệ thuật, văn chương) và phong cách lãng mạn, phóng khoáng.
- Trường Khanh: Tức Tư Mã Tương Như đời Hán, cũng là một biểu tượng của văn nhân tài tử, thường được nhắc cùng Tống Ngọc.
Thành ngữ liên quan
- Tài như Tống Ngọc: Thành ngữ dùng để khen ngợi tài văn chương xuất chúng của một người.
- Anh ấy viết văn hay thật, quả là "tài như Tống Ngọc". (Anh ấy viết văn hay thật, quả là "tài như Tống Ngọc".)
- Người nước Sở thời chiến Quốc, cùng với trường Khanh (Tức Tư mã Tương Như đời Hán), cả hai đều đẹp trai và nổi tiếng về Từ phú
- Văn học cổ dùng từ Tống Ngọc, Trường Khanh để chỉ hạng văn nhân, tài tử